eMagazine
0%

Bài: Ái Thương • Thiết kế: Louzi & J


Ẩn sâu bên dưới bề mặt của

siêu đô thị Tokyo

là dòng chảy lặng lẽ của nhiều sông ngòi,

Ẩn sâu bên dưới bề mặt của siêu đô thị Tokyo là dòng chảy lặng lẽ của nhiều sông ngòi, kênh rạch đã bị che lấp bởi quá trình đô thị hóa hơn nửa thế kỷ trước. Tuy nhiên, vào thời Edo, khi những dòng chảy này vẫn còn hiện diện trên mặt đất, nơi là Tokyo của hiện tại từng được ví von như là Venice hay Amsterdam ở châu Âu, những “thành phố của nước”.

Thành phố nước phương Đông

Vốn ban đầu, Tokyo là một làng chài nhỏ có tên Edo (江戸 – Giang Hộ),  có nghĩa là "cửa sông". Vùng đất này có mạng lưới sông ngòi chằng chịt, bao gồm bốn sông lớn là Tamagawa, Sumida, Arakawa và Edogawa, ngoài ra còn hàng trăm con sông vừa và nhỏ cùng các kênh đào.

Dưới sự cai trị của Mạc phủ Tokugawa từ năm 1603, Edo nhanh chóng phát triển từ một khu định cư ven biển thành trung tâm chính trị của Nhật Bản. Đến thời Duy tân Minh Trị bắt đầu vào năm 1868, Edo đổi tên thành Tokyo, trở thành nơi cư ngụ của Thiên hoàng và là nơi đặt trụ sở các cơ quan của Chính phủ mới.

Quay trở lại thế kỷ 17, rất nhiều bức tranh khắc gỗ thời bấy giờ khắc họa "thế giới nổi" của thành Edo. Một thống kê chỉ ra rằng, nước xuất hiện trong hơn 80% tranh thuộc bộ “Trăm danh thắng Edo” (Meisho Edo Hyakkei) của Utagawa Hiroshige, cho thấy vai trò thiết yếu của nước trong đời sống nơi đây.

Bức họa mô tả những chiếc thuyền trên kênh Yotsugi-dori, thuộc bộ tranh “Trăm danh thắng Edo” của Hiroshige.
Bức họa mô tả những chiếc thuyền trên kênh Yotsugi-dori, thuộc bộ tranh “Trăm danh thắng Edo” của Hiroshige.

Các vị khách phương Tây đặt chân đến Edo đã so sánh vùng đất này với những thành phố nước ở châu Âu. Khoảng năm 1863-1864, chính khách người Thụy Sĩ Aimé Humbert-Droz viết về cảnh quan Edo như sau: "Ở châu Âu, người ta có thể tìm thấy điều tương tự như vậy ở đâu? Chỉ có dọc theo bờ sông và trong các quảng trường của Nữ hoàng biển Adriatic, chính là Venice”.

Lúc ấy, nước là yếu tố then chốt và hệ thống hào nước xoắn ốc đóng vai trò như một “bộ khung” định hình cấu trúc đô thị Edo. Các hào và kênh đào được xây dựng không chỉ vì mục tiêu phòng thủ mà còn phục vụ cho giao thông, thủy lợi và kiểm soát lũ lụt.

Bản đồ Edo năm 1849 cho thấy hệ thống đường thủy của thành phố.
Bản đồ Edo năm 1849 cho thấy hệ thống đường thủy của thành phố. Ảnh: CPC Collection-Alamy

Đến thế kỷ 18, Edo đã có hơn 150 kênh đào, người dân chủ yếu di chuyển và vận chuyển hàng hóa bằng thuyền. Sông Sumida đóng vai trò quan trọng đối với thành Edo như tuyến đường bộ hay đường sắt ngày nay. Các khu vực lân cận như Nihonbashi và Kanda cũng nhộn nhịp với hoạt động thương mại đường thủy; hàng hóa từ khắp xứ anh đào được giao dịch và phân phối tại Nihonbashi.

Khung cảnh bán buôn nhộn nhịp tại khu vực Nihonbashi.
Khung cảnh bán buôn nhộn nhịp tại khu vực Nihonbashi. Tranh của Keisai Eisen (1790-1848).

Cầu Nihonbashi khi đó được xem là biểu tượng của quốc gia, điểm khởi đầu của Ngũ nhai lộ (Gokaido) - năm tuyến đường huyết mạch tỏa đi khắp đất nước. Dòng sông Kanda nhộn nhịp những quán trà với nước sông được lấy để pha trà cho shogun, từ đó mà có tên gọi Ochanomizu (nghĩa đen là “nước trà”).

Xa hơn về phía Nam, Shinagawa nơi sông Meguro chảy qua là cửa ngõ hàng hải của Edo. Nơi đây tấp nập các khu nhà trọ và nhà kho chứa hàng, những con thuyền vận chuyển lượng lớn hành khách cùng các loại hàng hóa như rong biển, cá khô và muối. Shinagawa dần trở thành một trung tâm kinh tế quan trọng, là nơi giao thoa của cả giao thông đường thủy và đường bộ.

Đã từng có một Edo thịnh vượng, sầm uất như vậy trên những kênh đào qua các con sông lớn uốn quanh thành cổ. Tuy nhiên theo thời gian, danh xưng “Venice của phương Đông” dần biến mất.

Bị lãng quên trong quá trình đô thị hóa

Theo giáo sư Hidenobu Jinnai thuộc Đại học Hosei: “Khi Tokyo hiện đại hóa, vai trò của nước đã biến mất”.

Từ thế kỷ 20, công cuộc xây dựng đô thị hiện đại đã vùi lấp những kênh đào xưa. Trận động đất lớn Kanto năm 1923 là sự kiện đầu tiên thúc đẩy quy hoạch “bê tông hóa” theo phong cách kiến ​​trúc phương Tây. Quá trình tái thiết sau Thế chiến thứ hai và sau đó là giai đoạn chuẩn bị cho Thế vận hội Olympic 1964 đã thay đổi diện mạo của thành phố, khiến “vị thế của nước” mất đi một cách rõ rệt.

Trong thời kỳ xây dựng dồn dập này, các quy định về môi trường còn lỏng lẻo dẫn đến khủng hoảng ô nhiễm nghiêm trọng tại Tokyo. Những dòng sông nhỏ ô nhiễm nặng, bốc mùi khiến chính quyền quyết định chuyển chúng thành hệ thống cống ngầm hoặc san lấp, các con sông lớn cũng bị bê tông hóa. Từ đây các tuyến giao thông đường thủy dần biến mất.

Tái sinh “thành phố nước”

Tuy nhiều kênh đào đã bị vùi lấp trong thế kỷ 20 để nhường chỗ cho ô tô và tàu hỏa, nhưng dấu vết của “thành phố nước” thời Edo vẫn còn ít nhiều hiện diện. Những con sông Kanda, Meguro và Sumida vẫn uốn lượn quanh Tokyo, bên cạnh những di tích lịch sử của một thời xưa cũ.

Tokyo nhìn từ trên cao.
Tokyo nhìn từ trên cao. Ảnh: Getty Images

Không thể không kể đến những nỗ lực của chính quyền Tokyo nhằm tái khám phá bản sắc “thành phố nước”, trong đó có việc trùng tu lại các địa điểm như Đảo Tennozu hay phục hưng bờ sông Sumida – nơi đã bị ô nhiễm nghiêm trọng vào những năm 50-60.

Biểu tượng Olympic trưng bày trên Vịnh Tokyo để quảng bá Olympic 2020.
Biểu tượng Olympic trưng bày trên Vịnh Tokyo để quảng bá Olympic 2020. Ảnh: Time Out

Một dự án đang được xúc tiến là khôi phục cảnh quan và không gian công cộng tại cây cầu biểu tượng một thời Nihonbashi, nơi từ lâu đã bị che khuất bởi một đường cao tốc trên cao – kết quả của quá trình hiện đại hóa vội vã để chuẩn bị cho Olympic Tokyo 1964. Với chi phí đầu tư ước tính khoảng 320 tỷ yên, chính quyền Tokyo lên kế hoạch giải phóng hoàn toàn đoạn đường trên cao và xây dựng một tuyến đường dài khoảng 1,8km, nằm giữa hai nút giao Kandabashi và Edobashi. Khoảng 1,1 km trong số đó sẽ được xây ngầm dưới lòng sông.

Phần đường hầm dự kiến đưa vào hoạt động trong năm tài chính 2035, và việc tháo dỡ hoàn toàn đoạn cao tốc trên cao được đặt mục tiêu hoàn thành trong năm tài chính 2040. Tầm nhìn của chính quyền Tokyo là biến khu vực Nihonbashi và vùng lân cận thành một khu đô thị ven sông thuận tiện để đi bộ.

Cây cầu Nihonbashi bị phủ bóng bởi tuyến đường cao tốc phía trên, tạo cảm giác tù túng và thiếu sáng.
Cây cầu Nihonbashi bị phủ bóng bởi tuyến đường cao tốc phía trên, tạo cảm giác tù túng và thiếu sáng. Ảnh: Wikimedia

Thành phố cũng tăng cường đội tàu vận tải đường thủy, thêm các chuyến waterbus để quảng bá du lịch. Ngoài ra, Tokyo cũng đẩy mạnh tuyên truyền về lợi ích môi trường trong chiến dịch xây dựng giao thông kênh đào để ứng phó với biến đổi khí hậu. Tất cả nhằm kết nối cư dân với quá khứ, nhắc nhở về một Tokyo đã từng là “Venice của phương Đông” thời Edo.

“Ankyo - 暗渠” là thuật chỉ những dòng sông, kênh đào được ngầm hóa. Trên hình là khu phố ở phường Nerima, nơi có con sông Tagara đã bị che phủ và vẫn chảy ngầm bên dưới.
“Ankyo - 暗渠” là thuật chỉ những dòng sông, kênh đào được ngầm hóa. Trên hình là khu phố ở phường Nerima, nơi có con sông Tagara đã bị che phủ và vẫn chảy ngầm bên dưới. Ảnh: mizbering.jp

Khám phá văn hóa sông nước của Tokyo

Ngày nay, người dân Tokyo và du khách vẫn có thể du ngoạn trên một số dòng sông và kênh đào bằng thuyền. Làn gió mát rượi, tiếng rì rào của dòng xe cộ dọc bờ sông hòa vào tiếng gọi của người chèo thuyền, gợi lại những dấu tích của vùng sông nước xưa.

Trong đó, du thuyền Yakatabune mang đến một trải nghiệm độc đáo: khám phá những tuyến đường thủy tuyệt đẹp trong khi thưởng thức ẩm thực Nhật Bản tinh tế, đắm mình trong các màn trình diễn truyền thống và hát karaoke trên thuyền.

Ngắm cảnh, thưởng thức ẩm thực và nghệ thuật truyền thống trên du thuyền Yakatabune.Ngắm cảnh, thưởng thức ẩm thực và nghệ thuật truyền thống trên du thuyền Yakatabune.
Ngắm cảnh, thưởng thức ẩm thực và nghệ thuật truyền thống trên du thuyền Yakatabune. Ảnh: Viator

Bạn cũng có thể cảm nhận dấu tích lịch sử bằng cách dạo qua trục phố thương mại cổ nhất của thành phố, từ Akihabara đến Kanda, Nihonbashi và Ginza. Những địa danh này gắn với thời kỳ thịnh vượng nhất của Edo, từng được “nuôi sống” bởi mạng lưới kênh đào dày đặc (dù phần lớn ngày nay đã bị phủ lấp).

Những dấu vết từ thời Edo cũng được lưu lại tại ngôi đền cổ Kanda Myojin, và ở Mitsukoshi (tiền thân là Echigoya) – nơi trở thành cửa hàng bách hóa đầu tiên của Nhật Bản. Cây cầu Nihonbashi được xây lại bằng đá vào năm 1911, nơi có cột mốc số 0 của năm tuyến đường Gokaido thời Edo, chắc chắn là điểm bạn không nên bỏ lỡ.

Hoặc nếu đi bộ loanh quanh khu Asakusa ven sông Sumida, bạn sẽ tìm thấy ngôi chùa cổ nhất Tokyo là Sensoji. Trong chùa có Cổng Sấm (Kaminari-mon) biểu tượng và chiếc đèn lồng khổng lồ, phía trước là con phố mua sắm nhộn nhịp.

Từ Asakusa, bạn có thể đến Bảo tàng Edo-Tokyo tại Ryogoku (bảo tàng đang đóng cửa cải tạo đến mùa xuân 2026), lên water bus trên sông Sumida để đến WATERS takeshiba, một khu phức hợp đô thị ven biển hiện đại và vườn Hama-rikyu cổ kính với trà thất nổi trên mặt nước.

Vườn Hama-rikyu.
Vườn Hama-rikyu. Ảnh: Go Tokyo
Một trong những dịch vụ water bus dọc theo sông Sumida.
Một trong những dịch vụ water bus dọc theo sông Sumida. Ảnh: Go Tokyo

Phía Bắc khu vườn Hama-rikyu là Cung điện Hoàng gia. Vào thời Edo, đây là nơi tọa lạc Lâu đài Edo và đặt trụ sở của Mạc phủ Tokugawa. Lâu đài Edo được bao quanh bởi một hệ thống hào nước phức tạp khiến pháo đài này trở nên bất khả xâm phạm.

Nước còn định hình nên văn hóa và lễ hội của Tokyo với các sự kiện truyền thống như Lễ hội Pháo hoa Sumidagawa và Lễ hội Kanda Matsuri, vốn gắn liền với lịch sử những dòng sông nơi chúng được tổ chức.

Lễ hội pháo hoa sông Sumidagawa.
Lễ hội pháo hoa sông Sumidagawa. Ảnh: Tokyo Cheapo

Vậy lần tới khi đến đây, sao bạn không thử lần theo dấu vết của nước, khám phá mạch ngầm lịch sử chảy trôi âm thầm đã kiến tạo nên thành phố Tokyo hiện đại ngày hôm nay?